Em làm bên Finance

Mình hay nói chuyện chính trị, đại loại cũng loanh quanh vài ba chuyện như gã nông dân nói chuyện thế giới, một số thì vấn đề chung quanh cuộc sống, nói chung sôi nổi lắm, như hệt mấy anh quần vợt nói chuyện các giải đấu, mấy anh chơi xe chuyên bàn về xe, kiểu ăn ốc nói mò, còn mình làm một nghề, nói một đường, loạn.

Trong lần nhậu ở con hẻm gần Legend – gặp một người anh, kiểu nói của mình đôi khi lại tây tây ta ta, mà tây ngữ mình có hay ho gì cho cam, đại loại là “em không care vấn đề đó… xã hội giờ công bằng, nên anh cực đoạn thì khó mà hòa nhập, nhiều khi phải flexible, mới may thay đổi được… Một câu nói chem 2 chữ tiếng anh, bị ông anh sửa ngay lập tức, mình thấy cũng thường thôi, cớ sao phải gắt gõng, ổng nói! ổng master tiếng anh, đi nhiều và rất nhiều, tiếng anh là ngôn ngữ chính trong công việc, quan trọng lắm nên những bữa nhậu và là người của ta và ta, tốt nhất nên xài tiếng ta, điều ấy không phải cái gì gọi là cực đoan mà đó là chút thói quen mang tính tự hào, của một dân tộc.

Tiếng Việt. Tiếng Việt. Tiếng Anh. Tiếng Việt…Đôi khi nghe người Việt ở tuổi “phát triển sự nghiệp” nói chuyện với nhau tôi tiếc những năm tôi bỏ ra học từ mới.

“Em làm bên Finance.” “Chị sẵn sàng settle down rồi.” “Cái đó rất là fix.” “Cậu ấy rất passive.” “Cái background của em ấy là gì?” “Chị ấy hơi hơi pessimistic.” “Tao có advice cho mày”, “Như thế là không turn around được.” “Phải có skill, chứ!” “Có lẽ em sẽ làm freelance.” “Lương của em sẽ performance based.” “Cho nhận passport chưa?” “Như vậy scale sẽ rất cao.” “Lớp em đang học boring lắm!” “Trường này rất nổi tiếng về teaching method.” “Em chưa give up.” (Ví dụ và “inspiration” lấy từ blog Mr. G)

Các từ tiếng Anh ghép vào đó tôi nghĩ nên chia thành hai loại – loại có từ tiếng Việt thay thế và loại không. Khi nói “thay thế” ý tôi là từ giống nghĩa, dùng sẽ không mất phần ý nghĩa quan trọng của từ tiếng Anh.

Passive là bị động. Fix là cố định. Advice là lời khuyên. Boring là chán. Teaching method là phương pháp giảng dạy, etc. (là v.v.). Không ai nói từ “fix” rõ nghĩa hơn “cố định”, hoặc từ “advice” rõ nghĩa hơn “lời khuyên”.

Có vài trường hợp như từ “netbook”, cụm từ tiếng Việt thay thế vừa dài dòng vừa mất phần ý nghĩa quan trọng. (Netbook rõ ràng khác với “máy tính xách tay” bình thường). Tuy nhiên theo tôi gần 90% trường hợp người Việt ghép từ tiếng Anh vào câu là có từ tiếng Việt giống nghĩa, giống chức năng.

Vậy câu hỏi tiếp theo là “vì sao”? Nếu không phải để làm rõ nghĩa thì vì sao người ta hay ghép từ tiếng Anh vào câu nói tiếng Việt?

Trước khi trả lời câu hỏi đó tôi nên nhấn mạnh: với nhiều ngôn ngữ khắp thế giới việc nhập từ tiếng Anh là bình thường. Tiếng Nhật, tiếng Hàn, tiếng Pháp và tiếng Rumani, hầu như ngôn ngữ nào ít nhiều đã và đang nhập từ tiếng Anh vào (mà đa số từ tiếng Anh nhập vào đó là trước đây chính tiếng Anh nhập từ ngôn ngữ khác.) Đây không phải vấn đề tranh cãi duy nhất ở Việt Nam.

Điều đặc biệt ở Việt Nam là tốc độ và số lượng. Người Việt đã nhập rất nhanh từ tiếng Anh trong một thời gian rất ngắn, nếu có cách đo rất có thể sẽ được công nhận là kỷ lục Guiness. Từ đó chúng tôi có thể hiểu rất nhiều về văn hóa Việt Nam.

Cũng có vài nước ở Châu Á như Singapore, Hồng Kông, Philippines, người dân nói tiếng Anh song song với tiếng mẹ đẻ. Cho dù có sự pha lẫn nhưng đó chủ yếu là hai ngôn ngữ riêng biệt với nhau. Ở Việt Nam đang có nguy cơ trở thành 2 trong 1, “tiếng Vietnamese”, không hẳn Tây cũng không hẳn Ta.

Cuối cùng, tôi có một số người bạn trẻ khá giỏi tiếng Anh nhưng ít ghép từ tiếng Anh vào câu tiếng Việt. “Cố định” là “cố định”, không phải ai cũng “fix”.

Nhưng quay trở lại với câu hỏi trên. Nếu không phải để làm rõ nghĩa thì vì sao nhiều người Việt đang thay từ tiếng Việt bằng từ tiếng Anh một cách nhiệt tình thế? Tôi có 4 cách lý giải.

1. Sính ngoại: Cho nó oai. Cho nó oách. Chứng tỏ rằng mình là người hiểu biết về thế giới (và khác “bọn nhà quê”) Tuy nhiên nhìn sâu vào là sẽ chúng tôi sẽ thấy cái nhìn “toàn cầu” đó có chất rất “địa phương”.

Người Việt Nam sính ngoại thật. Đó là sự thật nhạy cảm, mà là nói chung thôi, nhưng vẫn là sự thật nên tôi không ngại nói. Tôi từng viết về lợi ích mà điều đó mang lại cho người da trắng; bài đó tôi phân tích từ góc độ ngoại, còn bài này tôi muốn phân tích từ góc độ nội. Sự thật là nhiều người Việt Nam chọn “đồ Tây” để có được sự ngưỡng mộ của ta. Đến với Tây để khoe với Ta.

Người Tây có câu “Chính trị nào cũng là địa phương” (All politics is local), có nghĩa là đối tượng của hoạt động chính trị “xa nhà” thường là những người “trong nhà”. Mở các chiến tranh ở xa để làm hài lòng các công ty ở gần.

Nếu đo “nhu cầu được ngưỡng mộ” của một xã hội bằng “mức độ sính ngoại” của xã hội đó thì có lẽ Việt Nam là xã hội mà người ta có nhu cầu được ngưỡng mộ nhất thế giới. Khỏi phải nói, đó là sự ngưỡng mộ của nhau.

Khi nói “ngưỡng mộ”, ý tôi là người Việt nói chung rất cần tình cảm từ phía xã hội Việt Nam. Họ rất cần được mọi người quan tâm. Làm người tốt bụng hay thành đạt là chưa đủ. Họ cần được mọi người xung quanh công nhận là người tốt, nhất trí là người thành đạt. Đương nhiên có trường hợp ngoại lệ, nhưng tôi thấy đa số người Việt rất cần được khen, dù học sinh trẻ hay giám đốc già. “Văn hóa bằng cấp” không thể tự nhiên mà xuất hiện đâu.

Nhu cầu đó hay được thể hiện bằng cách…thể hiện.

2. Trốn áp lực văn hóa. Ví dụ từ “love”. Mặc dù “I love you” và “Em yêu anh” giống nhau về mặt ý nghĩa nhưng với nhiều người trẻ, bán cho người ta một câu “anh yêu em” sẽ bị tính theo “đô-la văn hóa Việt” (với những áp lực đi kèm) còn bán câu “I love you” sẽ được tính theo đô-la văn hóa Tây. “I love you” có nghĩa là “Em yêu anh”, nhưng khi bán câu “I love you” sẽ không bị tính tiền thuế là các cảm giác gượng gạo, quá sến, và củ chuối ấy.

Ví dụ khác, theo văn hóa Việt Nam hiện tại, từ “tài chính” hay mang tính chất “ẩn số vàng”; chất bí mật, chất phức tạp. Về chuyện “$” thì văn hóa phương Tây được coi là minh bạch hơn. Vậy khi nói “em làm ở bên finance” có khi cái tôi tiềm thức của người ta đang muốn trốn chất bí ẩn và đến gần hơn với chất minh bạch đó.

Tôi chưa chắc nhưng tôi đoán rằng với nhiều người phụ nữ Việt Nam “ổn định” mặc dù đồng nghĩa với “settle down” nhưng lại khó nói hơn. Ổn định bị tính tiền thuế là mẹ chồng.

Văn hóa Việt tạo một áp lực khá lớn đối với người Việt. Số lượng người trẻ muốn giảm bớt áp lực đó hiện rất nhiều – có lẽ ghép từ tiếng Anh vào ngôn ngữ sử dụng hàng ngày là một phương pháp nhẹ nhàng dùng để đạt được mục đích đó.

3. Ham hiểu biết: Đây là nguyên nhân dễ hiểu nhất. Thích học và áp dụng kiến thức mới. Không phải vì ai. Vì bản thân.

4. Nghe hay: “Tôi chẳng sính ngoại, chẳng ham học, cũng chẳng muốn trốn triếc gì hết. Tôi chỉ dùng các từ tiếng Anh ấy vì…nghe hay.” Chắc khái niệm đó cũng phổ biến. Một sở thích, thế thôi, phân tích sâu làm chi. Nếu tôi hỏi tiếp “vì sao nghe hay”, thì các bạn giữ khái niệm ấy sẽ trả lời “vì nghe hay mà”, rồi tôi chỉ biết cười mỉm và chuyển sang chủ đề khác là phim Cánh Đồng Bất Tận và body đẹp của các diễn viên nữ.

Nếu thực sự nhìn vào cái “hay” ấy các bạn ấy sẽ phát hiện nhiều yếu tố như tôi nói trên. Nhưng chưa phát hiện đồng nghĩa với chưa có.

“Edit” 01/11/2010 (thêm lý do thứ 5 vào)

5. Thành thói quen: Có khi trước đây người ta chọn dùng từ tiếng Anh thay từ tiếng Việt vì một trong những lý do trên; nhưng sau một thời gian họ dùng vì…đã dùng.  Phản xạ hoàn toàn tự nhiên dựa trên hành động quen thuộc của lưỡi, miệng và não.

Cũng có trường hợp du học sinh biết từ tiếng Việt, nhưng phải lúc dùng tiếng Anh ở đại học họ mới biết khái niệm đằng sau từ đó. Hồi học cấp 3 ở Việt Nam họ biết “góc nhìn” là gì. Nhưng họ phải sang Anh học hai năm mới thực sự hiểu khái niệm sâu sắc đằng sau từ góc nhìn. Tuy nhiên lúc đấy góc nhìn không còn là góc nhìn nữa mà là “point of view”. Vậy nên sau khi quay về Việt Nam, mỗi lần khái niệm ấy xuất hiện trong đầu là từ “point of view” xuất hiện trong miệng.

Hết phần nguyên nhân là đến với câu hỏi sau cùng. Đã nói người Việt rất mê sử dụng từ tiếng Anh trong giao tiếp hàng ngày. Đã nói nguyên nhân có thể là tính sính ngoại, là áp lực văn hóa, là khả năng học hỏi, là sở thích “just for fun”. Đã nói những điều đó nhưng tôi chưa trả lời câu hỏi làm nền cho vấn đề được nêu ra – Đó là việc tốt hay xấu?

Có lẽ tôi không nên trả lời. Tôi có cái nhìn phiến diện. Tôi thấy rất vui khi các trẻ em Nhật chào tôi bằng “Konichiwa” và thấy rất ức chế khi các trẻ em Việt Nam chào tôi bằng “Hello”. Tôi càng ức chế hơn khi thấy phụ huynh dạy con mình chào người Tây bằng “Hello”. Tôi chưa nhìn sâu vào cảm giác ức chế đó. Tôi sợ sẽ thấy một sự phân biệt, dù ngây thơ hoặc thân thiện nhưng vẫn là sự phân biệt không hay. “Với người da trắng như ông kia thì con nói hello, còn với người da vàng như bố thì con phải nói chào bác, con hiểu chưa?”

Vì sao phải dạy con làm thế? Ý các cháu sẽ hiểu là người Tây ở Việt Nam không cần hòa nhập – người Việt Nam ở Việt Nam sẵn sàng hòa nhập với văn hóa Tây. Quý khách hay tự ti?

Tôi biết nhiều người nước ngoài giữ quan điểm là người Việt sử dụng tiếng Anh trong ngôn ngữ giao tiếp hàng ngày nhanh và nhiều như bây giờ là điều tốt, giúp cho Việt Nam hòa nhập với thế giới, chứng tỏ rằng người Việt nhanh nhẹn và cởi mở. Có lẽ họ nói đúng và tôi chỉ là một ông già bị kẹt trong cơ thể người trẻ.

Nhưng có lẽ không.

Joe

Về tác giả: Joe là người Canada, sinh năm 1978. Anh được nhiều người Việt Nam biết đến bởi các bài viết hóm hỉnh và sự xuất hiện trên truyền hình với vai trò là người dẫn chương trình trên truyền hình.

Victoria’s Secret và cuộc cách mạng thời trang

Bộ phim nổi tiếng Mạng Xã Hội (The Social Network) nói về tỉ phú trẻ tuổi Mark cùng những người bạn thuở sinh thời thành lập cho đến khi đưa Facebook lên đỉnh của các mạng xã hội, thay đổi toàn bộ cách giao tiếp của người với người và mở ra kỷ nguyên mới về giao tiếp.

Tuy nhiên có nhiều điều lý thú và bí ẩn đã được vén bức màn bí mật trong bộ phim, như nói về tỉ phú San Packer và đoạn San Packer nói cho Mark nghe về Victoria’s Secre và tài năng kinh doanh.

Bài này mình tìm trên mạng, với mong muốn cho các bạn có cái nhìn đa chiều hơn về những thiên tài trong lĩnh vựt kinh doanh – khi cơ hội và mong muốn đổi đời được nhen nhóm.

Trong năm 2011, nhiều tờ báo quốc tế đã không ngần ngại khi đánh giá Victoria’s Secret là “show diễn của năm”, Victoria’s Secret trở thành một trong những show diễn đình đám nhất thế giới trong vòng 10 năm. Nhưng ảnh hưởng nhiều hơn, nó còn tạo nên một cơn sốt trào lưu và thu hút sự ngưỡng mộ của khán giả mọi lứa tuổi.

Vì đâu, một chương trình giải trí đã tạo nên cuộc cách mạng tại các nước châu Á, mà Việt Nam, đang nằm ở tâm cơn sốt trong năm qua?

Victoria’s Secret xuất hiện năm 1995 nhưng mãi đến năm 2001, nó mới được tiếp sóng trên các đài truyền hình trên khắp thế giới và là bước ngoặt có ảnh hưởng cách mạng với làng thời trang thế giới.

Khi người ta quen thuộc với những nhãn hiệu nước hoa, quần áo, giày dép, phụ kiện thì đồ lót trở lại là một quan niệm “xa xỉ” từ góc nhìn thông tin truyền tải và nhận được phản hồi không mấy tích cực từ quan điểm cho đây là một phong cách thời trang. Từ con số người xem hạn chế, Victoria’s Secret gần nhất trong năm 2011 thu hút riêng tại Mỹ 10 triệu lượt xem và lên tới hàng trăm triệu trên khắp thế giới. Các bản phát của Victoria’s Secret cũng trở thành đối tượng được truy lùng.

Từ khi có được thương hiệu và tạo được dấu ấn đẳng cấp, rất nhiều chương trình cũ của Victoria’s Secret đã được tìm kiếm và trở thành hàng hiếm hiện tại. Bản lĩnh, táo bạo, và sự tự tin chính là điểm nhấn tạo cuộc lật đổ kì diệu cho Victoria’s Secret với nhiều show diễn giải trí khác. Năm 1995, khi ý tưởng về một chương trình trình diễn đồ lót dưới góc nhìn thời trang đưa ra không nhận được sự ủng hộ vì sự phản đối của nhiều luồng ý kiến xã hội, và trên hết, người ta không nghĩ rằng việc coi đồ lót như một thứ thời trang là đúng đắn và một show diễn như vậy sẽ chẳng có lợi ích gì đối với Victoria’s Secret.

Thế nhưng mọi thứ hoàn toàn thay đổi khi show diễn đầu tiên diễn ra và trở thành sự mong chờ của giới thượng lưu ở Mỹ rồi lan dần sang các quốc gia phương Tây. Họ coi đó là một hình thức thể hiện đẳng cấp nhãn quan và quan điểm sống, coi đồ lót không chỉ như một thứ vật chất bình thường ban đầu mà nâng cấp lên một sản phẩm tinh thần có tác động vô hình. Nhiều mẫu sản phẩm được trình diễn trong chương trình trở thành hàng hot và dẫn đầu trào lưu mua sắm của số lượng lớn thiếu nữ và quý bà. Đặc biệt, đối tượng thiếu nữ trở thành khu vực khách hàng có số lượng tăng đột biến trong những năm trở lại đây. Minh chứng rõ ràng nhất khi trong show năm 2011, phần trình diễn bộ sưu tập màu hồng trở thành “cú chốt” của đêm trình diễn.

Bộ sưu tập màu hồng chính là “thiên đường mơ ước” của các thiếu nữ trên khắp thế giới và “mơ ước” thầm kín từ khi xuất hiện. Trong show 2011, một cú nổ khác thuộc về ca sĩ, Victoria’s Secret đã là “bệ phóng” của nhiều ca sĩ quốc tế trong năm như Nicki Minaj, cô không có sự phù hợp về ngoại hình hay hình ảnh tương xứng với dàn thiên thần, nhưng cô chính là ca sĩ trình diễn cuối cùng trong dàn sao. Nicki tung hứng không giới hạn trên sân khấu hình chữ T truyền thống với Super Bass, hàng loạt sao có mặt trong show diễn đã không ngần ngại đứng lên và vỗ tay cho màn trình diễn này của cô. Đến bây giờ, với giới ca sĩ, được diễn trong Victoria’s Secret là cả một niềm vinh dự.

Thời trang thay đổi con người và hơn thế nữa Victoria’s Secret có thể làm thay đổi sự nghiệp một con người, và từ con người đó, mọi nhận thức của xã hội cũng thay đổi theo. Trước tiên, hãy nói đến Heidi Klum, cô ấy rời bỏ Victoria’s Secret từ năm 2010 sau khi có 13 năm gắn bó và là thiên thần của Victoria’s Secret. Heidi giúp cho doanh số của nhãn hiệu đồ lót này tăng đột biến từ năm 1997, trở thành gương mặt đại diện năm 1999 và mang về 11 triệu USD cho Victoria’s Secret vào năm 2005.

Ngược lại Victoria’s Secret hoá Heidi Klum thành thiên nga vàng và giúp cô trở thành gương mặt quảng cáo hàng đầu trên thế giới tới tận thời điểm hiện tại. Heidi cho rằng, chương trình này thay đổi suy nghĩ và thế giới quan của cô ấy trước đó, sự cởi mở, khoáng đạt và phong cách tự tin giúp cô có thể làm nhiều việc mà trước đây Heidi chưa từng dám nghĩ tới. Tuy rời sàn catwalk nhưng siêu mẫu người Đức vẫn đang bận rộn với rất nhiều kế hoạch của riêng mình. Hiện tại, cô thực hiện show truyền hình thực tế “Project Runway”, đồng thời cho ra mắt bộ sưu tập quần áo thể thao của hãng New Balance. Ngoài ra, siêu mẫu này cũng là một bà mẹ bận rộn khi có tới 4 đứa con cần chăm sóc.

Sẽ rất khó để phân tích tính ảnh hưởng của Victoria’s Secret là tích cực hay tiêu cực hoặc tác động tới những bộ phận nào trong lứa khán giả thời trang ở Việt Nam, nhưng rõ ràng, nó đã làm người ta suy nghĩ lại biên giới về thời trang và thực tế hơn ở những thứ đồ khoác trên người.

Khi Việt Nam bắt đầu có thị trường giải trí nghệ thuật, ngôi sao là ca sĩ, cầu thủ, diễn viên, và xưa nay, người mẫu nói chung không có nhiều giá trị. Nghề người mẫu không được đánh giá cao, và bản thân những người đi theo con đường này cũng không có tư duy sẽ trở thành đối tượng thu hút của công chúng. Nhà phân tích bán lẻ John Morris cho biết một thông tin, việc làm ăn phát đạt của Victoria’s Secret với thương hiệu áo lót Miraculous có thể chỉ ra 2 xu hướng kinh tế quan trọng. Đầu tiên, nếu phụ nữ sẵn sàng bỏ tiền ra mua những chiếc áo lót đắt tiền, họ cũng sẵn sàng mua thêm nhiều thứ khác cho mình. Hai là, người tiêu dùng đã sẵn sàng chi mạnh tay cho các mặt hàng xa xỉ cùng loại.

Kiểu áo lót của Victoria’s Secret đã được tung ra từ năm ngoái và có giá 49,5 USD – 250 USD, đắt hơn rất nhiều so với các loại áo lót khác. Thay vì nhắm vào các mặt hàng thiết yếu, người ta bắt đầu mua các loại áo lót xa xỉ như một thói quen. Kĩ năng và phong cách mua sắm đó thúc đẩy một thị trường mới và làm thay đổi tâm lí xã hội. Điều này cũng tạo nên một lực đẩy mới trong phong cách mua hàng trong nước, dù chưa thể mua trực tiếp các sản phẩm của Victoria’s Secret tại cửa hàng chính hãng nhưng nhiều khách hàng bắt đầu đặt các sản phẩm của thương hiệu này từ nước ngoài hoặc xách tay, nó được yêu thích không khác gì các đồ hiệu hoặc nước hoa khác.

Cho đến nay, chưa có một thương hiệu nào thành công được như Victoria’s Secret trong việc đưa vẻ đẹp gợi cảm thành một biểu tượng thời đại. Những đêm trình diễn được đánh giá “hấp dẫn nhất hành tinh”, những “thiên thần của Victoria’s Secret” với những cặp chân dài quyến rũ nhất thế giới. Victoria’s Secret được xem là thương hiệu thời trang đã làm thay đổi quan niệm của người Việt về đồ lót.

Hàng loạt những Heidi Klum, Miranda Kerr, Rosie Huntington, Adriana Lima… đã trở thành những ngôi sao truyền thông, sự lên ngôi của họ cũng chính là tín hiệu cho sự khởi đầu một cuộc cách mạng thời trang.

ĐÁNH GIÁ NGHỀ NGHIỆP VỚI PHÂN TÍCH SWOT

Phân tích SWOT giúp bạn phát huy tất cả tài năng và tận dụng mọi cơ hội đến với bạn trên con đường nghề nghiệp. SWOT là viết tắt của 4 chữ Strength (Thế mạnh), Weakness (Điểm yếu), Opportunity (Cơ hội) và Threat (Thách thức). Bạn chỉ có thể thành công với công việc mà bạn có thể tận dụng tối đa thế mạnh bản thân. Tương tự, khi biết rõ điểm yếu của mình, bạn có thể chủ động không để chúng ảnh hưởng đến công việc.

SWOT còn giúp bạn khám phá ra những cơ hội tiềm ẩn giúp bạn tiến nhanh đến thành công nhưng cũng không lơ là những thách thức cản trở sự phát triển của bạn. Còn chần chừ gì mà không cầm bút lên và làm ngay bài phân tích SWOT của mình.

Strength – Điểm mạnh
• Thế mạnh nào chỉ riêng bạn có còn những người khác thì không? (ví dụ về kĩ năng, bằng cấp, học vấn hoặc các mối quan hệ)
• Bạn làm việc gì tốt hơn những người khác?
• Bạn có thể đạt được những năng lực cá nhân nào?
• Đâu là những điểm mạnh mà mọi người (kể cả sếp) nhận thấy ở bạn?
• Bạn tự hào nhất về những thành tích nào của mình?
• Những giá trị nào bạn tin rẳng những người khác không thể hiện được?
• Bạn có phải là một phần của một hệ thống mà không ai khác được tham gia vào? Nếu thế, mối liên hệ giữa bạn với những người có ảnh hưởng là gì?

Hãy tự đánh giá bản thân dựa trên quan điểm của bạn và của những người xung quanh. Đừng tỏ ra khiêm tốn hay e dè – hãy thật khách quan.

Và nếu bạn gặp khó khăn khi phân tích điểm mạnh, hãy liệt kê một loạt những cá tính của bạn. Rất có khả năng một vài tính cách này chính là ưu điểm mà bạn chưa nhận ra.

Bí quyết:
Bạn nên xem xét điểm mạnh của mình trong mối tương quan với những người xung quanh. Ví dụ, nếu bạn là một nhà toán học có tài trong khi quanh bạn đều là những người cực kỳ giỏi toán, thì đây không hẳn là một thế mạnh cho vị trí hiện tại của bạn. Trên thực tế, đó có thể là một điều kiện cần để bạn tồn tại.

Weakness – Điểm yếu
• Những việc nào bạn thường xuyên phải từ chối vì không đủ tự tin để thực hiện?
• Đâu là những điểm yếu mà những người xung quanh sẽ đánh giá về bạn?
• Bạn có hoàn toàn tự tin với trình độ học vấn và các kĩ năng của mình? Nếu không, nhược điểm lớn nhất của bạn nằm ở đâu?
• Những thói quen không tốt trong công việc của bạn là gì? (ví dụ: bạn hay đi trễ, bạn nóng vội hoặc bạn kiểm soát stress rất tệ)
• Những tính cách nào cản trở bạn trong công việc? Lấy ví dụ, nếu công việc đòi hỏi bạn phải tiến hành các cuộc họp một cách thường xuyên, nỗi sợ hãi phải nói chuyện trước đám đông sẽ là một nhược điểm rất lớn.

Một lần nữa, hãy đánh giá điểm yếu của mình theo hướng chủ quan lẫn khách quan. Có những nhược điểm nào mà mọi người đều thấy ở bạn, chỉ riêng bạn là không? Có phải đồng nghiệp luôn thể hiện khả năng vượt trội hơn bạn trong những lĩnh vực quan trọng? Hãy suy nghĩ thực tế – đối mặt với sự thật không dễ chịu này càng sớm càng tốt là cách hay nhất bạn nên làm.

Opportunity – Cơ hội
• Những công nghệ mới nào có thể hỗ trợ bạn? Bạn có thể tìm được sự giúp đỡ từ người khác nhờ Internet không?
• Ngành nghề của bạn có đang phát triển không? Nếu có, bạn sẽ tận dụng cơ hội từ thị trường hiện tại bằng cách nào?
• Bạn có xây dựng cho mình một mạng lưới những đầu mối liên lạc chiến lược – những người có thể trợ giúp bạn hoặc cho bạn những lời khuyên hữu ích?
• Trong công ty bạn hiện đang có những xu hướng nào (về quản lý hoặc những lĩnh vực khác), và bạn có thể tận dụng cơ hội từ chúng không?
• Có đối thủ nào của bạn vừa thất bại trong một nhiệm vụ quan trọng nào đó? Nếu thế, bạn có tận dụng được cơ hội từ sai lầm của họ không?
• Trong công ty hay trong lĩnh vực mà bạn đang làm việc, có nhu cầu nào đó phát sinh nhưng chưa ai có thể đáp ứng không?
• Khách hàng có điều gì than phiền về công ty của bạn không? Nếu có, liệu bạn có thể tự tạo cho mình một cơ hội bằng cách đề ra một giải pháp?

Bạn sẽ tìm thấy nhiều cơ hội hữu ích trong những trường hợp sau:
• Những sự kiện giao lưu cộng đồng, các lớp học hay những buổi hội thảo.
• Một đồng nghiệp nghỉ phép dài hạn. Bạn có thể đảm nhiệm một vài dự án của anh ấy để lấy thêm kinh nghiệm chứ?
• Một vai trò hoặc một dự án mới bắt buộc bạn học thêm những kỹ năng mới, chẳng hạn nói chuyện trước công chúng hay quan hệ quốc tế.
• Công ty mở rộng quy mô hoặc sáp nhập. Bạn có kĩ năng đặc biệt nào (ngoại ngữ chẳng hạn) có thể giúp ích cho quá trình này?

Điều quan trọng là bạn đánh giá đúng mức những ưu điểm và nhược điểm của mình, và tự hỏi liệu việc phát huy ưu điểm và khắc phục nhược điểm có mở ra cho bạn thêm nhiều cơ hội mới hay không.

Threat – Thách thức
• Những trở ngại nào trong công việc mà bạn đang phải đương đầu?
• Có đồng nghiệp nào đang cạnh tranh với bạn về dự án hay vị trí trong công việc không?
• Công việc của bạn (hay nhu cầu thị trường đối với công việc của bạn) có thay đổi không?
• Sự thay đổi công nghệ có đe dọa vị trí hiện tại của bạn không?
• Có điểm yếu nào của bạn có khả năng dẫn đến nguy cơ không?

Hãy đọc lại phân tích SWOT của mình để có những điều chỉnh hay thay đổi tích cực cho công việc hiện tại. Nếu bạn nhận ra rằng, công việc hiện tại không phát huy tối đa thế mạnh của mình, hãy nhìn sang phần cơ hội, có cơ hội nào để bạn thay đổi? Nếu không, hãy mạnh dạn tìm một công việc mới, giúp bạn thành công hơn!

                      Lược dịch từ Mindtools

QUÁN “KHÔNG”

Một vị thương gia lập nghiệp từ tay trắng, sau kiếm được rất nhiều tiền nhưng vì buôn bán trong thời kinh tế không ổn định, khiến anh ta trở nên phá sản, nợ nần chồng chất. Nghĩ mãi không tìm ra cách giải quyết, anh ta bèn ra bờ sông tự tử.
Vào lúc canh ba một đêm nọ, anh ta đến trước bờ sông, bỗng nhiên nhìn thấy một thiếu nữ đang ngồi khóc thảm thiết, anh bèn đến hỏi cô gái:
- Có chuyện gì mà đêm hôm khuya khoắt cô ngồi khóc một mình ở đây?
Cô gái buồn bã nói:
- Tôi bị người yêu ruồng bỏ, tôi không muốn sống nữa, bởi vì không có anh ấy tôi không sống nỗi.
Vị thương gia vừa nghe xong lập tức nói:
- Ồ! Lạ nhĩ, sao lúc chưa có bạn trai, cô có thể tự sống được.
Cô gái vừa nghe xong liền bừng tỉnh và bỏ ngay ý định tự tử.
Ngay lúc đó vị thương gia nọ cũng chợt nhận ra rằng: Khi chưa giàu có ta vẫn sống bình thường, ta cũng tay trắng làm nên mà!
Lúc đó cô gái quay sang hỏi vị thương gia:
- Đêm hôm lạnh lẽo như vậy, anh ra đây để làm gì?
Vị thương gia ậm ừ trả lời:
- Ừ… đâu có làm gì, chỉ là tản bộ chút vậy thôi”.
Thì ra, dù đã mất tất cả nhưng thực sự cũng chỉ bằng lúc ta chưa có mà thôi. Đây là một tuệ giác lớn! Phần lớn thế hệ chúng ta từng sinh ra trong chiến tranh, lớn lên trong giai đoạn đất nước đói nghèo, gia sản chỉ gói gọn trong một chiếc ba lô nhưng vẫn yêu đời, tin tưởng vào tương lai tươi sáng thì giờ đây rủi thời dẫu có thất thế sa cơ đến tay trắng cũng chẳng đến nỗi nào, vì trước đây ta có cái gì đâu! Ai thấy được điều này là có trí tuệ. Vì khổ đau, vật vã, thù hận thậm chí quyên sinh khi mất mát xảy ra, xét cho cùng cũng chỉ thiệt cho mình.
Nhờ quán không nên người con gái trong câu chuyện trên khi mất người yêu nghĩ rằng không có người yêu thì không sống nổi, chợt thấy rõ rằng trước khi chưa gặp “kẻ phản bội” kia thì ta vẫn sống vui, liền lập tức đổi ý không trầm mình xuống sông nữa. Người thương gia trắng tay cũng đổi ý khi ngộ ra rằng trước đây ta cũng từ tay trắng mà lên. Bây giờ trắng tay nhưng cũng chỉ bằng ngày xưa chứ chưa mất mát tí gì.
Con người sinh ra đời với hai bàn tay trắng và dù thành công hay thất bại thì cũng trở về cát bụi với hai bàn tay không, vậy thì sá gì với được mất, có không, vì vô thường thay đổi vốn là bản chất của cuộc đời này. Chúng ta hãy quán chiếu thật sâu sắc vào sự chuyển biến vô thường của cuộc đời để sống bình thường trước mọi biến động có thể xảy đến với ta bất cứ lúc nào.

 

Gái mới chào đời

Chị hai Bọ ngựa khi sinh thì bố ở xa, nghĩa là bố không được lo lắng và bồn chồn, mãi đến trưa chú Duy điện thoại bảo là sinh rồi bố mới biết, nhớ và mong chị hai nhưng cũng phải 1 tuần sau mới gặp được, lại biện  bạch công việc.

Gần 5 năm sau, con gái thứ của bố là con, Bọ ngựa, mẹ đặt thì bố phải nghe, mẹ con đanh đá lắm đó. 2h chiều, chạy từ công ty qua bệnh viện, không hiểu sao nước mắt cứ thế trào ra, không nhịn lại được. Ngồi mãi đến 7h tối, y tá gọi tên thì biết mẹ con đã hạ sanh con lúc 6h. Bố mừng và chỉ cười, và cười, gặp ai cũng cười, bố mừng lắm.

Thế là bố đã có 2 đứa con gái, chị em con phải ngoan nhé, nghe lời bố mẹ, năm nay mẹ vượt cạn quá là tốt, còn mỗi bố phải phấn đấu làm sao cho xứng với mẹ và 2 đứa con tuyệt vời.

Bố trả lời sau nha ^^

back to work

mấy ngày tết rồi cũng qua, hơi ì một tí vì bia rượu còn thấm trong người, nhưng tự nhủ mỗi năm mỗi lớn, trách nhiệm cuộc sống của người con trai còn nặng trên vai, nên phải đứng dậy (standup for the champion) để lao vào vòng xoáy này mà kiếm tương lai.

ngày đi làm đầu tiền cố gắng tập trung, tự đặt ra mục tiêu, quyết tâm cho năm mới này, và cũng là năm rất gần đến mục tiêu của mình giai đoạn nữa đầu cuộc đời.

go go go

Chúc Mừng Năm Mới 2012

Chuẩn bị giao thừa, hy vọng ngày này năm sau, vào giờ này, mình sẽ viết dòng này ở một bàn làm việc riêng, hoành tráng hơn, ở một ngôi nhà mới hoành tráng hơn, chúc mừng năm mới…2012

Tiên Lãng, cái ao cá và ông Già mình.

Rõ ràng đang có một số ý kiến tích cực cũng như tiêu cực từ vụ Tiên Lãng, ý kiến cá nhân mình là không quan tâm, vì sự thật của vấn đề thì trái phải ra làm sao, báo chí, dư luận đã nêu cả rồi. Chỉ nhân chuyện này mình thấy có phần nào trùng lắp với chuyện cái ao cá ở nhà mà ông già mình đào, lãnh đạo xã mời gia đình xuống để họp về việc vì sao đào? và đề cập vấn đề xin phép.

Khác nhau giữa gia đình Đoàn gia và chuyện nhà mình ở chỗ, đất của mình là đất vĩnh viễn, vị trí địa lý, thổ nhưỡng cũng như tập tục và mọi thứ đều khác. Nếu có giống thì giống cách tổ chức hành chính mà thôi.

Số là nhà mình có mảnh đất không lớn lắm, khoảng độ 5ha, vị trí đẹp, ông già cải tạo và biến nó thành trang trại, nói là thế chứ cũng chỉ vài con gà, mấy luống bắp, đậu xen canh, cộng thêm cà chua dưa leo lúc nông nhàn, phía dưới là đoạn con kênh chảy qua, ông già đào ao thả cá cho ra mô hình VAC đặng tiện trong vấn đề canh tác…

Quá trình đào ao diễn ra cũng hơn nữa tháng, trên đất nhà mình, đào xong đâu đấy, công thợ thuyền dứt điểm thì nhận được giấy từ xã triệu tập về vấn đề chuyển đổi mô hình canh tác, sử dụng đất sao không báo xã. Ông già tình nóng, cứ việc làm không liên quan và không thèm để ý đến lời nhắc nhở từ xã, bà già sợ chuyện nên đi, trước khi đi gọi mình bảo tình hình là thế, mình khuyên là mẹ cứ việc đi, cứ nếu vấn đề như đã thống nhất, là đất tôi tôi làm, ngày con đường liên huyện được khởi công, mãnh đất dưới vườn Kìm đi qua, không một xu đền bù, giờ chỉ mỗi bên này, bảo lấp là cớ làm sao? bà già thống nhất đúng như những gì hai mẹ con đã bàn. Kết quả, xã vẫn giữ quan điểm cũ là lấp ngay. Bà già bão căng quá…giờ làm sao. Mình tư vấn tiếp là, bây giờ, tiền công thanh toán thợ thuyền đào ao xong, chả có tiền đâu mà thuê người ta lấp, ông già lớn tuổi, lấp nỗi đâu cái ao? các anh nếu muốn thế thì cho người lên mà lấp, tôi về.

Ông già ở nhà cứ hậm hực, sinh ra chửi bới lung tung, mình điện về bảo, không việc gì phải thế? Cứ từ từ rồi giải quyết, đất là đất của mình, việc gì phải nóng lên thế. Sau này cũng không hiểu nguyên nhân gì mà xã chưa cho người tới lấp cái ao.

Ví dụ, nếu xã cho người tới lấp ao cộng bản tính ông già mình thì mình tin rằng nhà mình với Đoàn gia không khác nhau là mấy, vì lúc đó, chính bản thân mình cũng thấy những trắc trở vô lý mà chính quyền áp đặc, khi mọi thứ không có đường thoát hoặc áp đặt tào lao thì lúc đó không còn quan trọng việc là ai? ở đâu nữa, mà cái chính là bão vệ bát cơm của mình, ông già mình cũng sẽ làm như vụ Tiên Lãng mà thôi.

Còn chuyện Tiên Lãng đúng sai thế nào, mình như ý cũ là mình không quan tâm.

Công ty Tất Niên

Hôm nay 26 Âm lịch, còn vài ngày nữa là Tết, văn phòng cúng tất niên mong mọi điều tốt đẹp sẽ đến với tất cả mọi người.

Chúc năm mới, thắng lợi mới! Tiễn năm Tân Mão – Đón năm Nhâm Thìn 2012

CHO MỘT NĂM MỚI THỊNH VƯỢNG

Chào 2012, đã đến lúc bạn bắt tay vào thực hiện những kế hoạch mới của năm với niềm hi vọng về một năm thịnh vượng, hạnh phúc và thành công. Một kế hoạch cho năm mới thông thường sẽ bao gồm kế hoạch cho công việc, kế hoạch cho sức khỏe và kế hoạch cho tài chính. Vậy hãy coi đây là thời điểm để bạn xem lại thu nhập – chi tiêu để bảo đảm tình hình tài chính luôn cân bằng. Tham khảo một số quy tắc quản lý tài chính cơ bản sau để cuộc sống của bạn trong năm mới thịnh vượng và sung túc hơn.

Một kế hoạch tài chính tốt bắt đầu với việc lên kế hoạch chi tiêu để kiểm soát tình hình tài chính. Bạn có thể lên kế hoạch chi tiêu hàng tháng theo từng danh mục để theo dõi và đối chiếu với chi tiêu thực tế. Hãy xác định đâu là những khoản cần chi và đâu là những khoản có thể giảm bớt hay cắt bỏ. Tuy nghe rất đơn giản, nhưng không phải ai cũng có thể thực hiện đúng kế hoạch bởi không ai muốn phải giảm bớt những buổi mua sắm yêu thích hay những buổi đi chơi với bạn bè. Nhưng đây là điều bạn nhất thiết phải làm để không bị rơi vào tình trạng thiếu hụt. Có như vậy, tình hình tài chính của bạn sẽ phát triển theo hướng khả quan.

Bên cạnh đó, để đạt được sự tự do tài chính, bạn hãy lên kế hoạch để tăng thêm thu nhập, bao gồm thu nhập cố định và không cố định. Chẳng hạn như đầu tư, làm thêm việc bán thời gian, kinh doanh hay tìm một công việc bạn yêu thích với mức lương hấp dẫn hơn…

Bạn phải đảm bảo rằng bạn không chi tiêu nhiều hơn thu nhập. Hãy dành một khoản cố định cho những chi tiêu cần thiết hàng tháng như: sinh hoạt phí, thanh toán hóa đơn điện nước, thuê nhà, mua đồ dùng trong nhà và giáo dục. Với những loại chi tiêu khác, bạn có thể phân loại chi tiêu nào là cần thiết và không cần thiết. Hãy mạnh dạn cắt bỏ những khoản chi không cần thiết. Theo Brian Tracy, một tác giả chuyên về bí quyết thành công, để biết khoản chi nào cần thiết hay không, bạn nên cho mình một tuần suy nghĩ trước khi quyết định. Một chiếc thẻ tín dụng có thể giúp bạn theo dõi những chi tiêu tốt hơn vì một số ngân hàng có hệ thống trực tuyến để kiểm soát chi tiêu, giúp bạn có thể đối chiếu với kế hoạch chi tiêu của bạn. Bạn có thể xem tất cả các chi tiêu trên bản sao kê hàng tháng của thẻ hoặc có thể so sánh với chi tiêu của những tháng trước.

Một kế hoạch tài chính tốt bao gồm cả việc lên kế hoạch tiết kiệm để bạn luôn yên tâm trước những rủi ro của cuộc sống. Thông thường, bạn nên tiết kiệm tối thiểu 20% tổng thu nhập để dành cho tương lai – có thể dưới dạng tiền mặt, tiền gửi tiết kiệm, đầu tư, bảo hiểm hoặc bất kỳ hình thức nào khác. Brian Tracy cũng cho rằng chỉ cần tiết kiệm một khoản nhỏ mỗi tháng và quên nó đi, bạn sẽ có một khoản kha khá cho tương lai. Trước đây, mọi người thường tiết kiệm tiền rồi để ở nhà, nhưng giờ đây, bạn có thể tối đa hóa đồng tiền của mình bằng cách gửi tiền vào ngân hàng để hưởng lãi suất hoặc mua bảo hiểm để vừa được bảo vệ, vừa được hưởng lãi suất tiết kiệm.

Những quy tắc quản lý tài chính cơ bản trên giúp bạn cân đối thu nhập, chi tiêu, tiết kiệm và các khoản thanh toán định kỳ để tình hình tài chính của bạn luôn ổn định. Bạn cũng nên dành thời gian để biết và hiểu thêm về các quy tắc, công cụ, sản phẩm và dịch vụ tài chính của các ngân hàng hoặc tổ chức tín dụng có uy tín, vì chúng có thể hỗ trợ bạn trong việc quản lý tài chính, hỗ trợ tín dụng hoặc giúp sinh lời cho đồng tiền có sẵn của bạn. Có như vậy, bạn sẽ độc lập và chủ động hơn trong việc quản lý tài chính của bản thân và gia đình.

Chúc bạn và gia đình một năm mới nhiều sức khỏe, tài lộc và niềm vui.

Bài viết được hỗ trợ bởi ngân hàng Citibank Việt Nam (www.citibank.com.vn)