xứ nghèo

1. có người lại đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho chiến tranh, cho quá nhiều những tác động chủ lẫn khách quan đến sự hình thành và phát triển của một đất nước, mà ở đó, thời mở cửa đã qua lâu, đà phát triển tăng đấy, nhưng ngoảnh lại mà xem, cái nghèo như vẫn còn bám trong từng chân răng kẻ tóc, trong thớ thịt tế bào và cả trong suy nghĩ quá đổi cằn cọc, đơn sơ của xứ này.

2. văn hóa là phạm trù qua đỗi to lớn, nó không đơn thuần chỉ là những gì đang diễn ra theo cao trào, rồi thấp rồi lại cao trào, ấy thế mà đại bộ phận quần chúng lại hay vin vào những thấp và cao ấy để mà xét duyệt, đôi lúc hơi mạnh miệng to mồm rằng thì văn hóa đang đi xuống, đang biến thái, đang thành quái thai, đang mất đi căn nguyên tươi đẹp vỗn dĩ có cũng phải tính nghìn năm.

3. kinh tế phát triển, con người ta có cơ hội giao lưu, tiếp nhận và hưởng thụ nhiều hơn những sản phẩm vật chất lẫn tinh thần trong thời đại mới, tuy nhiên, đó cũng chỉ là một cách con người ta cởi ngựa xem hoa, vì ở xứ nghèo, nó luôn là xa xỉ bởi lẽ cái chất bần nó thấm vào quá lâu, qua quá nhiều thăng trầm, dễ gì kéo rèm nhìn ra mặt hồ trong xanh, đoạn thêm chiếc lá vàng rơi rơi là có thể cảm được cái đẹp ngàn thu cúa nó, có chăng cũng chỉ là, lá rơi uể oải trong chiều nhạt nắng, anh nhớ em nhìu, người iu ơi, zé ze

4. không bằng cách này thì cách khác, không bằng thể loại này thì thể loại khác, tất thảy, tất cả, nhà nhà, người người, hầu như ai cũng đang đứng giửa cái mong manh dễ vỡ của tấm kính văn hóa mở cửa, mà không khéo chỉ cần mạnh tay, lách tiếng một chút là rằng thì nó hiện ra, không phải e lệ mà là ngồn ngộn, mà rõ ràng, mà hoang hoác đến phải giật mình, ôi, đổi mới văn hóa đây ư.

5. người ta hay vin vào chuyện sáng tạo để thỏa sức mà ca tụng những cái mới, cái mà xưa nay mấy ai dám làm, dám nghĩ, dám đưa ra chịu trận trước quần chúng, thế là người ta xuýt xoa, người ta tân bốc, người ta đang tự cổ xúy cho nhau, mà ở đó sự rạch ròi về một cái nhìn lớn với một khe hở nhỏ của mạch chảy văn hóa không còn thông thoáng được, vô hình chung, nó đang như một ổ đĩ, thác loạn cho nhau nghe, rên rĩ cho nhau sướng rồi thì chùng lại chỉ còn là xác thịt và mùi…

6. sau mỗi chuyện đi qua, người ta hay quy những trách nhiệm về nhà quản lý, rằng thì là mà sao không ngay từ đầu, sao không làm cứng lên, sao không thông minh, sáng suốt… nhà quản lý thì cũng vòng vo dăm câu chữ, cho qua cái chuyện, cứ thế, hết cái này, đến cái kia, hết chuyện này, đến chuyện nó, cả xã hội, cả cái xứ này đang vùng vẫy, vùng vẫy, dẫm đạp lên nhau rồi ai khéo hơn, nhanh hơn, to hơn, sẽ đập thình thịch vào ngực, rồi dõng dạt tuyên bố với quần chúng là, mình đã tư duy lại cái tư duy, đã đổi mới, đã tân thời mà mới hôm qua đây thôi, mình vẫng đang bơi trong một vũng bùn…

7. ôi xứ nghèo

chuyện cái xe buýt

hôm nay, ông anh bên nhà làm con gà chọi nấu giả cầy, gọi điện sang làm tí tí, mình về hơi tây, tuy tây nhưng vẫn còn đọc báo và tỉnh táo lướt web ngon ơ, đoạn vào vnexpress, đọc được bài của một công chức Hà Thành về việc vì sao nghỉ đi xe buýt, sẵn cơn say thôi thì cũng vài dòng tâm sự cùng công chức ấy…(đáng ra mình post link vne lên FB, nhưng sợ cái bọn đần biên tập của vne nó đọc thấy hôi chối chối là nó cấm tiệt, nên tốt nhất, post lên đây là chắc khú cái bánh ú =)) )

Tôi có vài ý kiến xung quanh chuyện bạn ngừng đi xe buýt vì những tiêu cực và hệ lụy từ đó sinh ra. Theo ý kiến bạn, bạn đi xe buýt được 4 tháng, trên những tuyến đông đúc và luôn quá tải, thường xuyên để bị mất cắp và luôn chịu sự bực dọc của các lái xe phụ xe trút lên đầu mình, nghe chừng có vẻ quá khó khăn.

Tôi sống ở Sài Gòn, đi xe buýt được hơn 4 năm, từ năm 2005 đến gần cuối năm 2010, vì lý do gia đình nên tôi chuyển sang xe máy, tuyến tôi đi luôn là tuyến huyết mạch của thành phố, từ Hiệp Thành vào Sài Gòn. Xe lúc nào cũng đông cả, và vấn đề đứng là chuyện thường, không có gì gọi là quá khó khăn hay tìm được ghế ngồi mới là xe buýt. trong 4 năm tôi đi, tôi không bị mất cắp đến một hào, tôi không hề bị một tài xế hay phụ xe nào lớn tiếng cả, tôi đã đứng rất nhiều và điều ấy cũng không khiến tôi bực mình.

Với bạn, về những khó khăn bạn nêu, tôi xin góp ý và cảm nhận thế này. Bạn là một công chức, khả năng thích nghi với môi trường bên ngoài kém, khả năng tự bảo vệ bản thân của bạn cũng không khá, nếu mất ví lần một nghĩa là bạn phải cảnh giác từ lần 2 trở đi. Bạn không có ghế ngồi thì bạn đứng, vì ghế theo quy định của xe buýt thì dành cho người già và trẻ em, phụ nữ mang thai và những người tật nguyền bạn à. Bạn bảo sau 4 tháng đi xe buýt, quá khó phức tạp, nên chuyển sang xe máy, phương tiện cá nhân. Vâng, cái đó hay, tuy nhiên thì hệ lụy khác từ đó sinh ra, kẹt xe, khói bụi, ý thức người tham gia giao thông từ đó kém đi, vượt đèn đỏ, chạy lấn tuyến, lên lề…v.v..

Nói đi thì phải nói lại, tài xế Sài Gòn, người ta chạy khoảng trung bình 5 lượt 1 ngày, trung bình trên 20km / lượt. Thời gian khoảng 45 – 1 giờ đồng hồ 1 lượt. Tôi đã ngồi rất nhiều ở đầu xe, và từ lúc đó tôi mới thấy ý thức của những người đi phương tiện cá nhân phía dưới như thế nào, người ta cứ thỏa mái chạy phà phà trước đầu xe buýt, thích thì qua đường, không đèn đuốc gì cả, những trường hợp xe buýt phải ghé vào trạm đón khách, lẽ dĩ nhiên phải đá xi nhanh, lỡ ai ở sau xi nhanh lại thường vụt lên và đập ầm ầm vào đầu xe chửi đổng lên trông rất khó coi, mà nếu không vào thì người trong trạm lại bảo xe buýt không dừng đúng nơi, ai chịu trách nhiệm?

Chuyện trên xe buýt, tình trạng những lúc xe đông, có khi quá tải và kẹt cứng, tài thì chạy, phụ thì lấn lướt làm sao bán đủ vé, thu đủ người, nếu lỡ kiếm soát người ta kiểm tra thì trách nhiệm thuộc về phụ và lái. Tuy nhiên ko phải ai đi xe buýt cũng ý thức được điều đó, họ trể nải chần chừ trong việc mua vé, la ló, xô đẩy, phát ngôn bừa bãi, tục tiểu, phụ nữ người già run run, còn thanh niên vắt chân lên ghế, bảo nhường thì lại cực nhọc, phụ lớn tiếng thì cho rằng vô phép, tất nhiên ngoại trừ những trường hợp không kiềm chế.

Tiền vé 3 ngàn, 4 ngàn, nhưng không phải ai cũng đổi tiền lẽ, tôi có nhớ một lần từ chặn Sài Gòn về Quang Trung, Gò Vấp, đoàn đến Paster, xe đón một anh khách trông rõ sáng sủa, nhưng khi lên xe, anh ta ví lý do ko tiền lẽ đưa tờ 500 ngàn, phụ xe bảo, đi xe phải có tiền lẽ, không thì không được… anh kìa nặng nhẹ đủ điều, đến khi một người khách chịu đổi tiền ra, phụ xe thối lại, anh ta xuống ngay Đinh Tiên Hoàng (gần đài truyền hình) thì anh ta cố tình xông vào như muốn đánh phụ xe rồi tay chỉ lên… m. mày nhé.

Vâng! xe buýt là phương tiện công cộng, tôi đi 4 năm, tôi yêu quý phương tiện này, nhiều người cũng vậy, không phải ai cũng đủ điều kiện để đi riêng, vì thế chúng ta nên tập một tập quán, một ý thức xã hội cao hơn những gì được và mất, thì mới mong cải thiện được.

Riêng với bạn, đi cái gì là quyết định của bạn, nhưng tôi cho rằng, thật sự xe buýt không tệ hại như bạn nghĩ, và riêng Sài Gòn, những trường hợp như bạn kể cũng không đến nỗi, có chăng do mỗi nơi mỗi khác và ý thức cũng vậy.

the tree of life

đỉnh cao của nghệ thuật hay sự trỗi dậy của vô thực

đã xem

xem đi

xem lại

xem tới

xem lui

nhưng vẫn không hiểu được, thật sự là thế, có chăng chỉ là những mảnh ghép rời rạc, với cách kể chuyện phim vô cùng mới “lạ” hệt như trong phim The Holiday of Bean, đoạn cuối phim khi một đạo diễn giới thiệu về “siêu” phẩm của mình, khiến cả khán phòng buồn ngủ vật vờ, và sự rung động hay nói cách khác hồi sinh khi ngài Bean xuất hiện

nhiều ý kiến cho rằng, phim này là bộ phim hay, đáng để xem, đáng để thưởng thức, về cả âm thâm, hình ảnh, về sự hòa quyện giữa hư và thực, giữa quá khứ tương lai, không gian thời gian như giao hòa…

30 phút đầu, là những hình ảnh vừa thực tế, vừa lạ hoắc mà ở đó kỹ thuật CG đã đạt đến đỉnh cao, âm thanh quện vào thành một cái gì đó mơ hồ quá.

có một review khá hay của bạn Monnie Mun với cách nhìn vô cùng sâu sắc như loạt review khác về các phim khác.

phim này như thế nào thì tốt nhất các bạn nên xem, rút ra đánh giá cho riêng mình, riêng tôi phim là một hướng đi khác, vừa mang đủ chất hiện đại, và có đầy tính triết học hậu hiện đại. ở đó nó làm thay đổi về cách nhìn, cách cảm một tác phẩm, khi mà mọi thứ bây giờ hao hao giống nhau thì một con đường mới, cách nghĩ mới bao giờ cũng là điều lạ, và nó đáng được một lời tán thưởng hơn là “bình luận”

p/s: khuyến mãi cho các bạn một OST trong The American mà mình tìm đỏ con mắt mới được nguyên bộ, rất hợp với melody của phim the tree of life (bạn nào có nhu cầu nghe liên hệ với mình)


tư chất lãnh đạo

không hiểu sao mình thấy rất ghét những con người lớn tuổi, học rộng, hiểu cao, đi nhiều nhưng lại hay đùn đẩy trách nhiệm và công việc, dù rằng nó rất là nhỏ, hỏi ra thì có một số nguyên nhân như, tầm mình cao, mình phải làm cái gì to nhớn, chứ bé tị với cả chệch chuyên môn thì no, no way.

à, té ra là thế. nếu như thế thì quả thật là đại họa cho cái gọi là tư duy của lãnh đạo, CEO facebook là con người rất thích viết code, anh ngồi viết hàng giờ, nhỏ nhặt, từng icon, từng con chữ, từng function cho cái social đó, rất nhỏ, đáng ra nó có thể cho một lập trình viên pro nào đó, nhưng không? anh vẫn làm, như một đam mê và thành công cũng như sự ngưỡng mộ là điều anh đã có.

người Việt ta rất hay nói những chuyện và dùng những từ như, tư duy, sáng tạo, ý thức hệ,lãnh đạo, định kiến, xã hội, đại chúng…nói chung là sang lắm, nhưng khi làm, trong mỗi hành động lại ngược lại hoàn toàn với những gì họ nói, lợi ích cá nhân đặt lên hàng đầu, đấy là một mâu thuẩn lớn mà nếu thay đổi thì sẽ rất lâu, rất lâu…lâu…thôi đi ăn lẩu đây :D

Gió đại ngàn

Trời hừng tối, cả cái làng bé nhỏ như chìm vào trong bóng đêm khổng lồ, trùm lên cả nông trường nhấp nhỗm, vài ngôi nhà nhỏ xa xa với ánh đèn dầu loe lóe, tựa chừng đôm đốm vè vè đâu đó ở phía cuối chân đồi, gió bắt đầu thổi, cái nóng tan đi, trong bóng đêm ngồm ngộm như chừng man mác lắm.

Ông già tây tây men rượu chập choạng đạp xe từ đội trở về nhà, khi chiều tàn, kẻng nông trường vừa dứt, ông thay vội bộ quần áo công nhân, vào nhà đội tắm táp rồi trở ra cửa hàng bách hóa mua vài món đồ, chần chừ hồi lâu, ông nói cô bán hàng gói luôn đôi sang-dan mà mấy lần trước ông chưa mua được, mai mốt có dịp hội hè giỗ quẩy, đi đâu cũng tiện, quay ra khỏi cửa hàng lại gặp vài người thân, tiện thể làm dăm chén rượu, ông chưa say nhưng đủ, vợ con mong, ông về.

đêm sâu hun hút, gió lớn, men rượu nồng xộc thoang thoảng xung quanh, đường ngược gió, mấy cái đồ nhỏ lích kích va đụng lẹt rẹt vào xe, thi thoáng tiếng le le đánh lên từng hồi lạnh ngắt, ông vừa đi vừa huýt sáo, coi bộ yêu đời lắm. Về đến nhà, con ngủ say, dưới bếp đèn vẫn vàng nhỏ giọt, bà ngồi băm rau cho lợn, từng nhát đều bổ lên tấm thớt lõm nghe canh cách, ông đóng cửa ngõ, dắt chiếc xe đạp vào rồi mang vài thứ đặt lên chiếc bàn tre. Bà thôi, ở dưới đi lên hỏi ông sao về muộn thể? Ông thì à ừ gặp người quen, rồi khai ra mua gì, ở đâu, gặp ai làm gì? bà to giọng lần, dài và chát, cả chiều, thằng cu về cơm chưa có, trời rạt xuống tối là lợn kêu, bò rống, đi đâu đi biệt. Thằng nhỏ nằm trong chăn nghe tiếng lớn, đưa đôi mắt tròn đục nhìn ra, ông bà đang vung ta múa chân, rồi cả tiếng đổ vỡ lớn dần. Lại còn dép, giầy, nhà không gạo ăn, sao ông sang trọng thế? ông già vụt xuống bếp, vớ con dao băm rau lợn rồi đận lôi luôm tấm thớt lên nhà, đặt đôi sang-dan lên bằm ngấu nghiến, thằng nhỏ nằm im nghe bà già thút thít, ông quăng dao, đát thớt rồi đóng ầm cửa, ra ngoài gốc mít mắc võng nằm, đèn tắt, không giam im bặt, chỉ còn tiếng nấc của bà nghe chừng đau đớn lắm…

còn tiếp…